Bước 3 — Tính điện tự dùng cho mỗi loại ngày
Hai khái niệm then chốt ở bước này là Sản lượng tự dùng và SCR. Sản lượng tự dùng là phần Sản lượng PV khả dụng được phụ tải tiêu thụ trực tiếp tại chỗ. SCR là tỷ lệ Sản lượng tự dùng chia cho Sản lượng PV khả dụng.
Ví dụ: với hệ thống này, Sản lượng PV khả dụng mỗi ngày khoảng 306 kWh/ngày. Nếu phụ tải tự dùng toàn bộ 306 kWh thì SCR ngày đó xấp xỉ 100%. Nếu chỉ tự dùng được 273 kWh thì SCR = 273 / 306 ≈ 89%.
Trước hết tính lượng tải rơi vào giờ có nắng (6h–16h), vì chỉ khi đó mới trùng với lúc PV phát:
Vì tải trùng giờ nắng ngày làm việc khoảng 790 kWh/ngày, lớn hơn Sản lượng PV khả dụng khoảng 306 kWh/ngày, nên về mặt năng lượng ngày, tòa nhà có khả năng tự dùng gần như toàn bộ Sản lượng PV khả dụng trong ngày làm việc. SCR ngày làm việc có thể tiệm cận 100%, với điều kiện biểu đồ tải thực tế không có khoảng thấp tải cục bộ vào giữa trưa.
Giải thích hai hệ số:
SCR ngày làm việc ≈ 100%
Standby chạy đều suốt 24 giờ, nhưng Sản lượng PV khả dụng chỉ xuất hiện trong 10 giờ nắng. Nên chỉ phần standby trùng giờ nắng mới tự dùng được Sản lượng PV khả dụng:
Vào ngày nghỉ, tải standby trùng giờ nắng ước khoảng 273 kWh/ngày, thấp hơn Sản lượng PV khả dụng khoảng 306 kWh/ngày. Do đó, khoảng 273 kWh/ngày là Sản lượng tự dùng, tương ứng SCR ngày nghỉ khoảng 89%. Sản lượng còn lại khoảng 33 kWh/ngày là Sản lượng không khai thác do zero-export.
Về hệ số 10/24: standby chạy đều 24 giờ, nhưng chỉ 10 giờ ban ngày mới có nắng để tạo ra Sản lượng PV khả dụng. 14 giờ còn lại (đêm, sáng sớm, chiều tối) không có Sản lượng PV khả dụng nên phần standby lúc đó không liên quan.
Bước 3 cho thấy điện mặt trời chỉ tạo giá trị tài chính khi được phụ tải tiêu thụ trực tiếp tại chỗ. Với ngày làm việc, tải trùng giờ nắng đủ lớn nên SCR có thể tiệm cận 100%. Với ngày nghỉ, tải standby thấp hơn nên phát sinh một phần Sản lượng không khai thác do zero-export. Kết quả trong bước này là ước tính sơ bộ theo năng lượng ngày; khi thiết kế kỹ thuật cần kiểm tra lại bằng dữ liệu phụ tải 15/30 phút.